Vậy là cũng đã gần một năm ngày bà về với lòng đất mẹ, về với nơi mà người ta gọi là bên kia thế giới. nơi mà người ta vẫn bảo sẽ chẳng còn đau khổ và rằn vặt nào nữa phải không bà ?
Vì ít ra thì ở nơi ấy bà còn có ông, bà không đơn độc và khóc nhiều hơn cười như ở kiếp người này bà nhỉ ?
Bà có nhớ cháu không hả bà ? Nhớ cái con bé không phải cháu nội chẳng phải cháu ngoại càng không phải là người dưng này không ạ ?
Còn nó ở đây nơi được gọi là thế giới sống nó nhớ bà khôn nguôi
Hôm nay sau gần một năm bà xa cháu đi về nơi xa ấy, cảm xúc của cháu có lẽ đã ổn hơn rất nhiều so với lần đầu tiên cháu viết thư cho bà và được phát trên VOV giao thông ngày 4/5 định mệnh ấy, cháu đã không còn cảm thấy đau đến nghẹt thở và suy sụp như lúc cháu nghe tin bà mất nữa, lúc này cháu thấy lòng mình nhẹ tênh bà ạ, cháu đã không còn đau khi nhìn lại hay vì nỗi đau đó qúa lớn đã làm cháu chai sạn đi 
( Hình ảnh minh hoạ )
( Hình ảnh minh hoạ )
Một năm rồi cháu vẫn chưa về thăm bà chẳng phải vì cháu cảm thấy làm việc đó sau khi bà mất là vô nghĩa, mà chỉ đơn giản là cháu sợ, sợ phải nhìn bà trong tấm hình đó nên cháu chọn cách lẫn trốn. Đến một lúc nào đó cháu sẽ về thăm bà nhưng không phải là bây giờ, không phải là hôm nay, vì cháu sợ rồi mình lại nức nở lòng lại dậy sóng. Cháu muốn khi đứng trước di ảnh bà cháu sẽ là người trưởng thành và chín chắn hơn bây giờ, cháu muốn như thế bà đồng ý nhé ?
Lúc trước mỗi khi nghe ai đó nhắc đến bà cảm giác của cháu tệ lắm,bên ngực trái hình như nó nhói đau, mà cũng phải vì cuộc đời bà có gì vui đâu. 20 tuổi lấy chồng được vài tháng thì chồng ra chiến trường và hi sinh còn nỗi đau nào đau hơn thế, nhận nuôi một người con cho ăn học đàng hoàng nghĩ đâu tuổi già được hưởng phước ai ngờ ... Đau đến tận tim gan
Nhiều khi cháu nghĩ sao cuộc đời bà lại khổ đến thế khổ hết cả phần người khác, ngay cả khi rời xa cõi đời này còn khổ nữa. Thương cho một kiếp người đức hạnh ...
Cháu nhớ bà lắm bà ạ. Nhớ những buổi tối mùa hè mất điện bà thường trải chiếu ngoài sân và bà kể cháu nghe bao nhiêu là chuyện từ chuyện lúc cháu còn nhỏ thế nào, khi bà còn trẻ ra sao, lúc lại đố cháu những câu đố mà cháu chưa nghe bao giờ (chắc do bà tự nghĩ ra)
Bà là người luôn nhớ đến ngày sinh nhật của cháu và hỏi đầu tiên vì có lẽ nó qúa đặc biệt nên muốn quen cũng khó bà nhỉ ? 23-12 một ngày lễ ý nghĩa thế cơ mà
Cháu nhớ là bà còn thích ăn lạc rang và kẹo lạc nữa lần nào mua cũng cho cháu có khi cháu còn rình và lấy ra ăn lúc bà không có nhà ^^
Có chuyện gì cháu cũng kể cho bà nghe, 20 tuổi bà bảo cháu "thế chưa thằng nào rước đi à" cháu bảo " ối zồi cháu bà đầy anh theo"
Rồi có anh chàng nào mà bén mãng tới mà bà đang hiện diện ở đấy thì thôi rồi, bà hỏi cả tông môn nhà nó, nào là cháu con nhà ai ? Ở đâu ? Bố mẹ làm gì ? Nhà có mấy anh chị em ? Gặp phải anh nào yếu bóng vía mà gặp bà thì mai thấy lặn mất tăm luôn, mà cũng phải thôi đến cháu bà đây nghe bà tra khảo thế còn khiếp nữa là người ta mới chân ướt chân ráo đến bà phán cho như thế người ta chẳng chạy mất dép mới lạ
Bà có thói quen nghe cũng đủ đau tim, bà thích xem phim hành động càng đánh nhau bà càng khoái, chả cần biết phim gì nội dung như thế nào miễn sao mở tivi ra mà đang đoạn đánh nhau là múc liền, ngồi xem mà bình luận múa tay múa chân hăng hái hơn cả đàn ông
Bà vẫn thường nghĩ gì nói ấy có sao thì nói vậy, đôi khi thật đến mất lòng bà cũng thây kệ, bà là thế bà không dịu dàng và mẫu mực như trên sách vở mà cháu vẫn được học ở trường, mà bà rất đời rất thường mà cháu vẫn bắt gặp ở đâu đó trong cuộc sống này
Cháu nói hơi nhiều bà nhỉ, kể xấu bà cũng nhiều nữa nhưng với cháu đó là những kỉ niệm những hồi ức mà không tiền của nào mua được, trong lòng cháu bà như một ngọn núi thái sơn vĩ đại thật lớn lao và không gì có thể bù đắp được, bình yên bà nhé !